Bố Đình Bắc: ‘Con tôi chưa phải ngôi sao, nó vẫn là Bắc ‘còi’ thôi’
Dù Đình Bắc thi đấu thành công và được báo chí hết lời khen ngợi nhưng với bố anh vẫn mãi là “Bắc còi” ngày nào và cần giữ sự khiêm tốn.
Cái tên Nguyễn Đình Bắc ngày càng xuất hiện dày đặc trên mặt báo và các bản tin thể thao, nhưng với gia đình anh ở quê nhà Nghệ An, tiền đạo sinh năm 2004 vẫn là cậu bé “Bắc Còi” năm nào. Và với người bố – ông Nguyễn Đình Ấp, mỗi lần con trai bước vào tranh chấp trên sân cỏ, cảm giác hồi hộp lại trào lên nhiều hơn cả niềm vui.
Rạng sáng 13/1, bàn thắng duy nhất của Đình Bắc trên sân Prince Abdullah Al-Faisal đã đưa U23 Việt Nam vượt qua vòng bảng, giành vé vào tứ kết U23 châu Á 2026. Khoảnh khắc ấy khiến hàng triệu người hâm mộ vỡ òa, nhưng ở căn nhà nhỏ nơi quê nhà, niềm vui được giữ lại theo một cách rất khác.

Ông Đình Ấp ngồi trước chiếc tivi quen thuộc, dõi theo từng bước chạy của con. Không còn cảnh hàng xóm tụ tập xem bóng đá rôm rả như trận ra quân, gia đình chọn sự yên tĩnh. “Xem bóng đá bây giờ không phải để giải trí nữa, mà là lo”, ông chia sẻ. Mỗi khi Đình Bắc có bóng, cả nhà gần như nín thở. Những pha va chạm khiến ông phải quay đi, không dám nhìn thẳng vào màn hình.
Cảm giác thấp thỏm ấy lên đến đỉnh điểm ở phút 64 trận gặp U23 Saudi Arabia. Khi cú sút rời chân Đình Bắc, ông Đình Ấp bật dậy theo phản xạ. Nhưng điều ông nhìn đầu tiên không phải là mành lưới rung lên, mà là xem con trai tiếp đất có an toàn hay không. Chỉ đến khi trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu, gia đình mới thực sự thở phào.
Không ăn mừng ồn ào, không reo hò. Ông lặng lẽ tắt tivi rồi vào phòng nghỉ. Với ông, 90 phút trên sân là 90 phút dài đằng đẵng của lo âu.
Giữa “cơn mưa” lời khen dành cho Đình Bắc, người bố vẫn giữ thái độ điềm tĩnh. Ông không đọc nhiều bình luận, cũng không kể lại cho con nghe những lời tung hô. Gia đình thống nhất xem ngôi nhà là “vùng an toàn”, nơi không có áp lực thành tích hay mục tiêu bàn thắng. “Sân cỏ là chỗ nó phải thể hiện, còn về nhà thì cứ sống bình thường”, ông chia sẻ cùng Ra Khơi TV.

Khi ai đó gọi Đình Bắc là ngôi sao, ông chỉ cười xòa: “Ngôi sao gì, nó vẫn là Bắc Còi thôi”. Biệt danh ấy gắn với tuổi thơ gầy gò, khi Đình Bắc mê bóng đá nhưng thua kém bạn bè về thể hình. Từng có lúc, cậu bé ấy bị loại khỏi lò đào tạo SLNA vì không đạt yêu cầu thể chất. Hành trình theo đuổi bóng đá của Đình Bắc vì thế lặng lẽ và nhiều thử thách hơn người khác.
Gia đình từng đắn đo khi con trai xin vào Huế rồi Quảng Nam để tiếp tục giấc mơ sân cỏ. Cuối cùng, họ chọn tin vào sự kiên định của con. “Nếu không cho nó đi đến cùng, sau này chính nó sẽ tiếc”, ông Đình Ấp nhớ lại.
Từ những bước đi âm thầm ấy, Đình Bắc dần khẳng định mình, trở thành trụ cột ở các đội tuyển trẻ và tỏa sáng tại SEA Games 33. Ở U23 châu Á, anh tiếp tục chơi chững chạc, tận dụng từng cơ hội để đưa đội tiến sâu.
Còn với người bố nơi quê nhà, mong muốn giản dị nhất vẫn không thay đổi: con trai đi chậm mà chắc, giữ được sự bình tĩnh giữa kỳ vọng và áp lực. Đó là cách ông âm thầm làm “tấm lá chắn” cho cậu bé Bắc “Còi” ngày nào, nay đã bước ra ánh sáng lớn hơn của bóng đá Việt Nam.